Cùng là họ nhà “tím” nhưng nếu Charles de Gaulle là kiểu tím hồng hào quyền lực, thì Blue Girl lại là một câu chuyện khác hẳn. Em này không có khí chất chính trị gia hét ra lửa như De Gaulle, mà giống kiểu nữ chính phim Nhật thập niên 90 hơn: mong manh và u uất.

Nói là Blue Girl chứ trên đời làm gì có hồng xanh. Màu của bả là kiểu tím lavender rất nhạt, pha bạc bạc khói khói. Những hôm trời âm u nhìn càng kỳ lạ hơn nữa. Cái màu tím nhợt nhạt ấy lúc nào cũng làm mình liên tưởng tới mấy bộ phim ma Nhật hay phim ma Hàn. Kiểu nữ chính mặc váy trắng, tóc dài, da tái mét và xuất hiện lặng lẽ ngoài hành lang lúc nửa đêm.

Form hoa của Blue Girl không kiểu đầy đặn quý tộc như Pierre de Ronsard hay nghiêm chỉnh như Queen of Sweden. Cánh hơi xoăn nhẹ, mềm và có chút gì đó rất vintage. Nhìn bông hoa giống như mấy tấm postcard cũ hay bìa tiểu thuyết lãng mạn ngày xưa.

Nhưng điểm mạnh thật sự của Blue girl là mùi thơm. Nhiều loại hồng phải cúi sát xuống mới ngửi thấy mùi. Còn Blue Girl thì không. Chỉ cần bước chân ra vườn là mùi thơm của bả đập thẳng vào mặt luôn. Một kiểu thơm rất dữ dội, rất hiện diện, như thể bả muốn cả thế giới biết hôm nay mình đang nở hoa.

Mùi của Blue Girl rất khó tả. Vừa ngọt, vừa lạnh, vừa có chút gì đó giống nước hoa cổ điển. Kiểu mùi làm người ta liên tưởng đến nhung tím, thư tay viết bằng mực xanh và những bản nhạc cũ mở lúc trời mưa…

Có điều em này cũng hơi bánh bèo. Cánh khá mỏng nên gặp mưa lớn là tan tác rất nhanh. Đang đẹp ma mị như Trần Hiểu Húc trong vai Lâm Đại Ngọc thì sau cơn mưa nhìn như Triệu Vy mới bị phong sát xong 

😂

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading