
Trong tất cả các loại hồng mình trồng, Le Grand Huit là một trong những em “chuẩn hoa hồng” nhất. Kiểu hoa mà nếu bảo một đứa trẻ vẽ hoa hồng, khả năng cao nó sẽ vẽ ra đúng cái form này.
Tên của nó nghe cũng rất Pháp: “Le Grand Huit”, nghĩa đen là “số 8 lớn”, nhưng trong tiếng Pháp người ta còn dùng để chỉ tàu lượn siêu tốc trong công viên giải trí. Không hiểu nhà Meilland đặt tên như vậy vì lý do gì.
Bông của Le Grand Huit to, cao và xoáy rất đẹp. Cánh nhung đỏ đậm cuộn chặt vào giữa theo hình xoắn ốc hoàn hảo, giống hệt những bông hồng trong sách giáo khoa, thiệp Valentine hay logo tiệm hoa ngày xưa.
Màu đỏ của Le Grand Huit cũng rất “hoa hồng đỏ”. Không ngả tím bí hiểm như Black Baccara, không đỏ cam hiện đại, mà là màu đỏ nhung cổ điển, sang và rất điện ảnh. Kiểu màu khiến người ta tự động liên tưởng tới váy đỏ, rượu vang, và mấy bộ phim Pháp chiếu khuya.
Mùi thơm của em này cũng đúng chuẩn old-school rose. Thơm đậm, nồng nàn và rất “hoa hồng”. Không có note trái cây, không citrus, không nước hoa niche gì hết. Chỉ đơn giản là mùi-của-hoa-hồng.
Có những loại hồng đẹp theo kiểu lạ lùng khiến người ta phải ngắm kỹ mới thấy hay. Còn Le Grand Huit thì không. Em này đẹp theo kiểu cổ điển và trực diện, giống những bài tình ca cũ mà dù nghe cả trăm lần người ta vẫn thấy rung động.
Nói chung nếu phải chọn một bông để đại diện cho khái niệm “hoa hồng”, mình nghĩ Le Grand Huit sẽ được chọn.









