Giờ này, Paris còn chưa tỉnh ngủ. Những con phố vẫn còn khá yên ắng. Mấy chiếc xe rửa đường chạy chậm chậm dưới trời lạnh, vài người quàng khăn len đi thật nhanh về phía metro. Nơi mở cửa hiếm hoi trên phố là các tiệm boulangerie.

Buổi sáng ở boulangerie cũng là lúc thấy người Paris chưa kịp trở thành phiên bản bóng bẩy của chính mình. Người ta bước vào tiệm bánh với tóc còn hơi rối, áo khoác mặc vội bên ngoài đồ ngủ, mắt chưa mở hẳn. Có người mua đúng một baguette, có người ôm thêm croissant nóng và ly cà phê mang đi rồi biến mất rất nhanh ngoài phố.

Mùi trong boulangerie buổi sáng thật ra mới là thứ nguy hiểm nhất. Những hôm trời lạnh, vừa mở cửa tiệm là mùi bơ nóng, bánh mì mới ra lò ập thẳng vào mặt, phá hỏng mọi kế hoạch ăn kiêng.

Người Pháp rất nghiêm túc với bánh mì. Nghiêm túc đến mức giá baguette luôn là chủ đề nhạy cảm, vì đây gần như là thực phẩm thiết yếu quốc dân. Có những thứ ở Pháp thay đổi liên tục, nhưng người ta vẫn muốn baguette phải rẻ, nóng và có mặt ở mọi góc phố.

Tôi thích Paris vào giờ này hơn bất kỳ lúc nào khác. Chưa có khách du lịch. Chưa có tiếng vali kéo lạch cạch. Chưa có hàng dài check-in trước quán cà phê. Chỉ có mùi bánh mì nóng, cửa kính còn đọng hơi nước và một thành phố đang chậm chạp tỉnh dậy.

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading