
Những người yêu văn học chắc hẳn đều biết đến Madame Bovary — cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Gustave Flaubert, và cũng là một trong những cuốn sách từng gây ra scandal dữ dội nhất ở nước Pháp thế kỷ XIX.
Khi mới xuất bản, Madame Bovary bị công kích kịch liệt vì bị cho là xúc phạm luân lý và tôn giáo. Chính Flaubert cũng bị lôi ra toà. Nhưng cuối cùng ông được tuyên trắng án, còn cuốn sách thì trở thành bestseller suốt nhiều năm sau đó. Đúng kiểu càng cấm người ta lại càng tò mò đọc.
Flaubert viết Madame Bovary bằng một sự tàn nhẫn đặc biệt. Ông nhìn những giấc mơ lãng mạn của Emma bằng con mắt vừa thương hại vừa mỉa mai. Năm 1934, người ta đã chọn Lyons-la-Forêt để làm bối cảnh phim cho ngôi làng tưởng tượng nơi Emma Bovary sống. Normandy – quê hương của Gustave Flaubert – với những ngôi làng đẹp, yên tĩnh và hơi buồn như Lyons-la-Forêt, rất hợp để làm bối cảnh cho kiểu bi kịch ấy.

Madame Bovary kể về Emma Bovary – vợ của một bác sĩ tỉnh lẻ hiền lành tên Charles Bovary. Emma lớn lên trong tu viện, đọc quá nhiều tiểu thuyết lãng mạn nên lúc nào cũng mơ về một cuộc đời hào nhoáng, đam mê và đầy cảm xúc kiểu quý tộc Pháp. Kiểu như tiểu thuyết Quỳnh Dao là sách gối đầu giường của một thế hệ thiếu nữ Việt Nam mê chuyện tình đẹp và đàn ông hoàn hảo.

Sau khi lập gia đình, Emma chuyển về sống ở một vùng quê buồn như chấu cắn. Chồng cô không xấu, thậm chí tử tế. Chỉ có điều ông quá bình thường, và đó không phải là cuộc đời mà Emma muốn sống. Cô muốn có tình yêu mãnh liệt, những cuộc trò chuyện sâu sắc, váy áo, dạ tiệc, ngựa xe… Cô muốn sống một cuộc đời “đặc biệt”.
Cuộc sống ở một nơi như Lyons-la-Forêt gần như là một thế giới đối lập với mơ ước của cô. Những căn nhà gỗ giản dị, quảng trường trung tâm với khu chợ cổ mái gỗ, các con đường làng quanh co kiểu Norman, các phiên chợ nông dân…Emma Bovary thấy ngột ngạt vì cảm giác cuộc đời trôi qua quá chậm. Và rồi, Emma bắt đầu tìm kiếm ở những người đàn ông khác thứ cảm xúc mà cô không tìm thấy trong cuộc hôn nhân của mình. Bi kịch sau đó xảy ra gần như là điều không thể tránh khỏi.

Lyons-la-Forêt ngày nay cũng y hệt thế, vẫn giữ nguyên vẻ duyên dáng của một ngôi làng Norman cổ, nằm lọt giữa một trong những khu rừng sồi đẹp nhất châu Âu. Con đường dẫn vào làng đi xuyên qua rừng, mùa hè xanh thẫm, còn mùa thu thì chuyển sang màu vàng đồng rất đẹp.

Ngôi làng cũng nổi tiếng vì hoa và được xếp hạng “4 fleurs” – cấp cao nhất trong hệ thống những ngôi làng trồng hoa đẹp của Pháp. Nhưng cái hay là hoa ở đây không có cảm giác được trồng để trình diễn. Chúng mọc len vào hàng rào, cửa sổ, góc sân và những bức tường gỗ cũ một cách tự nhiên.

Lyons-la-Forêt không thu hút du khách theo kiểu lộng lẫy hay choáng ngợp. Nó giữ nguyên texture “tỉnh lẻ” của bộ phim để lấy đó làm bản sắc riêng của mình.
Suy cho cùng, bình yên hay ngột ngạt đôi khi cũng chỉ khác nhau ở cách mỗi người nhìn cuộc sống mà thôi.










