
Ở miền Nam nước Pháp, người ta uống rosé dưới nắng. Còn ở Normandie, giữa một buổi chiều mưa nhỏ và gió lạnh, ly cidre trên bàn trở thành một phần của không khí.
Nó không sang trọng kiểu Champagne, cũng không nghiêm túc như vang đỏ Bordeaux. Cidre đơn giản hơn nhiều. Nhưng chính vì vậy mà nó gắn với đời sống hàng ngày của Normandie hơn bất kỳ loại rượu nào khác.
Lần đầu uống cidre ở Pháp, tôi hơi bất ngờ vì nó nhẹ hơn tưởng tượng. Màu vàng nhạt, có ga nhẹ, mùi táo lên men và đôi khi hơi giống nước ép táo người lớn. Có loại ngọt và dễ uống như nước táo có gas, có loại khô hơn với chút vị chát cuối lưỡi. Người Pháp thường rót cidre vào những chiếc ly gốm nhỏ gọi là bolée, đặc biệt khi ăn crêpe hay galette. Trông không hề “fine dining”, nhưng lại rất đúng tinh thần Normandie: ấm áp và gần gũi.

Ở Normandie, cidre đi cùng thời tiết. Những ngày mưa nhỏ kéo dài, cửa kính mờ hơi nước và không khí lạnh len qua cổ áo là lúc người ta tự nhiên muốn ăn thứ gì nóng hơn bình thường. Một chiếc galette jambon-fromage vừa ra lò, beurre tan nhẹ trên mặt bánh, bên cạnh là ly cidre lạnh có bọt rất nhẹ. Đó là bữa ăn tiêu chuẩn của những ngày trời âm u.
Khí hậu Normandie tạo ra thứ văn hóa ấy một cách tự nhiên. Trời lạnh và ẩm khiến táo phát triển tốt hơn nho. Thế là người Normand làm cidre từ hàng trăm năm trước, rồi dần dần biến táo thành cả một phần bản sắc vùng miền. Cidre không chỉ là đồ uống. Nó là mùi của mùa thu, của những vườn táo sau mưa và của các bữa ăn cuối tuần kéo dài trong căn bếp ấm.
Điều thú vị là người Pháp không uống cidre theo kiểu “thưởng thức rượu” đầy nghi thức. Họ uống nó rất bình thường. Trong chợ quê, trong quán crêperie ven biển, trong những bữa tối đơn giản với phô mai và jambon. Có lẽ vì cidre vốn không mang tinh thần phô trương. Nó hơi quê, hơi nông dân và rất miền Bắc. Mà có lẽ nó cũng mang tinh thần “bia hơi” của miền Bắc Việt Nam.

Nhưng chính cái vẻ giản dị ấy lại khiến cidre hợp với Normandie đến lạ. Nơi này không đẹp đến độ làm người ta choáng ngợp ngay lập tức. Cidre cũng vậy. Không phải thứ khiến người ta “wow” ngay ngụm đầu tiên, mà là thứ càng uống càng thấy dễ chịu.
Lâu dần, tôi hiểu vì sao người Normand lại yêu thứ đồ uống này đến thế. Không phải vì độ cồn hay kỹ thuật lên men phức tạp. Mà vì nó hợp hoàn hảo với cuộc sống ở đây. Với những ngày mưa nhỏ, những bữa ăn nóng và cảm giác ngồi trong căn nhà ấm nhìn trời âm u ngoài cửa kính mà thấy đời vẫn rất ổn.










