Nhà ngoại tôi cách nhà tôi hơn hai chục cây số. Cứ cuối tuần, ba mẹ lại chất bầy con lên chiếc xe bò chở về ngoại, vì hồi đó ba mẹ làm ruộng trên đất của ông bà ngoại.

Lúc đó, đường sá đi lại chưa thuận tiện như bây giờ, nên hai chục cây số là một quãng đường không hề nhỏ, nhất là khi phương tiện vận chuyển của cả gia đình chỉ là một chiếc xe bò.

Những chuyến xe “bão táp” đó thường khởi hành từ lúc nửa đêm gà gáy. Mà đúng là bão táp thiệt. Chiếc xe bò nhà tôi là loại có bánh xe bằng gỗ, chứ không phải bánh hơi như mấy chiếc xe bò, xe trâu ngoài miền Bắc. Tiếng bánh xe gỗ va vào mặt đường kêu lộc cộc, lộc cộc đều đều suốt cả chặng đường dài. Đường càng nhiều ổ gà ổ trâu thì xe càng xóc dữ.

Mẹ và mấy chị em tôi nằm phía sau thùng xe, chỗ đã được lót sẵn mền gối. Đứa thì hát hò, đứa thì trêu chọc nhau, cãi nhau một hồi thế nào cũng có đứa khóc. Đứa nào buồn ngủ thì lăn ra ngủ tiếp giữa tiếng xe cộc cạch. Chỉ có ba tôi là vẫn ngồi phía trước, cần mẫn điều khiển chiếc xe bò đi trong đêm khuya.

Khi tới được nhà ngoại thì trời cũng vừa hửng sáng. Ba mẹ bắt tay ngay vào việc đồng áng, còn mấy chị em tôi thì lại kéo nhau đi phá làng phá xóm. Đến tối chủ nhật, cả nhà lại đùm túm nhau leo lên chiếc xe bò để trở về.

Hồi đó, chị em tôi đứa nào cũng thích về ngoại. Một phần vì ngoại rất cưng cháu, phần khác là vì thích được đi xe bò.

Trên những chuyến xe bò tuổi thơ ấy, tôi được ngắm bầu trời đêm đầy sao, được mở mắt ra nhìn thấy bình minh ló dạng nơi chân trời, hoặc thấy khói đốt đồng cay cay mắt giữa những buổi hoàng hôn nhập nhoạng. Nhưng những giọt mồ hôi của cha mẹ thì hồi đó tôi lại chẳng mấy khi để ý.

Nếu có một điều ước, chắc là tôi sẽ dùng nó để được quay trở lại đúng khoảng thời gian đó, muốn lại một lần được sống trong cái quá khứ gian nan mà đầm ấm ấy. Ai cho tôi xin một vé đi tuổi thơ?

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading