David Austin đặt tên hoa rất hay. Hồng của họ thường là tên nhân vật văn học, tên những khu vườn, những bài thơ, những câu chuyện hay những cảm giác rất mơ hồ mà ai cũng từng trải qua.
Summer Song là một cái tên như thế. Nó không tả màu hoa, cũng chẳng nói gì về form dáng, nhưng lại gợi ra ngay một không khí: nắng, âm nhạc, mùa hè và một chút gì đó nóng bỏng.
Trong thế giới hoa hồng, màu cam như Summer Song thật ra rất hiếm. Không phải kiểu cam tươi của quýt hay hoa vạn thọ, mà là màu cam pha đỏ rất nóng, giống màu hoàng hôn trên cầu U Bein ở Myanmar. Một màu vừa rực vừa trầm, như thể bên trong cánh hoa lúc nào cũng còn giữ chút nắng cuối ngày.
Form hoa rất đầy và sâu, cánh xếp dày theo kiểu cổ điển của David Austin. Nhưng khác với những loại hồng pastel dịu dàng, Summer Song có cái gì đó rất nóng và gần như nhiệt đới. Nhìn bông hoa mà cứ liên tưởng tới tiếng guitar, váy đỏ và những buổi tối mùa hè.
Mùi thơm của Summer Song cũng rất đặc biệt. David Austin mô tả đó là mùi lá cúc, chuối chín và trà. Nghe thì tưởng ba thứ chẳng liên quan gì nhau, nhưng khi ngửi thật lại hòa vào nhau rất lạ. Một kiểu hương thơm đậm và hơi say, rất hợp với màu cam đỏ của bông hoa. Ngửi mùi ấy tự nhiên lại liên tưởng tới những đêm mùa hè nóng nực, tiếng guitar và ly rượu vang còn dang dở.
Có điều em này cũng hơi khó chiều. Cây khá khẳng khiu và không sai hoa như Gertrude Jekyll hay Lady of Shalott. Nhiều lúc nhìn bụi hồng lỏng chỏng mà mình cũng hơi bực. Nhưng rồi mỗi lần Summer Song nở, nguyên cái màu cam đỏ ấy lại làm người ta bỏ qua hết mọi khuyết điểm. Như mấy người đẹp có tính khí thất thường nhưng vẫn luôn được tha thứ vì quá quyến rũ.










