Lady of Shalott được đặt theo tên bài thơ nổi tiếng của Alfred Tennyson, kể về một cô gái bị nguyền rủa, sống cô độc trong một tòa tháp và chỉ được nhìn thế giới bên ngoài qua gương. Một bài thơ đẹp, buồn và phảng phất một nỗi u sầu rất đặc trưng Anh quốc.
Tuy nhiên, bản thân hoa hồng Lady of Shalott lại hoàn toàn không bi lụy như câu chuyện đó. Nó thường là tâm điểm của khu vườn: khỏe mạnh, sai hoa và cực kỳ dễ tính. Trong khi nhiều giống hồng khác liên tục dở chứng vì nấm bệnh, phấn trắng, mưa nhiều hay nắng gắt, thì Lady of Shalott gần như lúc nào cũng giữ được phong độ ổn định một cách đáng ngạc nhiên.
Màu sắc của hoa hồng này rất đẹp. Mặt ngoài cánh hoa mang sắc cam đồng pha ánh hồng, còn phần trung tâm lại chuyển sang màu vàng apricot ấm áp. Dưới ánh nắng cuối ngày, một số hoa có màu cam đào và hoặc màu cá hồi rất sinh động.
Form hoa cũng không mang vẻ quý tộc nghiêm nghị, mà mềm mại và có chút gì đó rất bohemian. Lady of Shalott gợi cảm giác về một nghệ sĩ lang thang, tóc bồng bềnh trong gió, biết chơi guitar và có lẽ thích uống trà ngoài khu vườn đầy cây cỏ.
Điều khiến Lady of Shalott trở nên đặc biệt là nó mang một tinh thần tràn đầy sức sống. Bông này vừa tàn thì nụ khác đã xuất hiện. Hoa nối tiếp hoa gần như không ngừng nghỉ, từ đầu xuân đến tận cuối mùa thu. Có những giống hồng rất đẹp nhưng chỉ nở vài đợt ngắn ngủi rồi nghỉ ngơi rất lâu. Lady of Shalott thì lúc nào cũng tưng bừng, như thể đời là một cuộc “hội hè miên man”.
Mùi thơm của nó cũng rất thú vị. David Austin mô tả đó là hương trà pha táo và đinh hương, nhưng cảm giác thực tế lại giống mùi trái cây chín của mùa thu: ấm áp, dịu ngọt và dễ chịu.
Tôi trồng Lady of Shalott ngay giữa khu vườn. Mỗi khi vào đợt hoa mạnh nhất, nó khiến cả khu vườn bừng sáng: rực rỡ, náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Mùa World Cup lại sắp đến gần, và Lady of Shalott luôn làm tôi liên tưởng đến hình ảnh “cơn lốc màu da cam” huyền thoại.










