Năm nào cũng vậy, cứ đến đầu hè là những bông hoa trắng nhỏ với nhụy vàng lại xuất hiện khắp nơi. Bên này người ta gọi là camomille, tiếng Việt dịch là hoa cúc La Mã. Chúng mọc ven đường, trong những bãi cỏ, giữa các cánh đồng lúa mì, nhiều vô số kể.
Camomille hay làm mình nhớ đến hoa cúc họa mi ở Việt Nam. Cúc họa mi thường xuất hiện vào những ngày cuối thu đầu đông. Hà Nội se se lạnh, và những chiếc xe chở đầy hoa cúc họa mi trên phố.
Camomille khá giống cúc họa mi, với những cánh hoa trắng bao quanh chiếc nhụy vàng ở giữa, nhưng chúng nhỏ hơn, và thường là hoa mọc dại.
Camomille được dịch là cúc La Mã, vì nó được tìm thấy trong rất nhiều ghi chép của các nền văn minh La Mã. Trong đời sống tín ngưỡng của người Ai Cập cổ đại, họ dùng hoa này để cúng thần Mặt Trời, do hình dáng và màu sắc của hoa gợi hình ảnh của mặt trời. Vào thời Trung cổ, các tu viện châu Âu sử dụng camomille như một loại dược liệu.
Ngày nay, camomille vẫn là một trong những loại thảo dược phổ biến nhất ở châu Âu. Người ta dùng nó để pha trà, làm mỹ phẩm và các sản phẩm chăm sóc cơ thể. Một tách trà camomille nóng vào buổi tối gần như đã trở thành thói quen của rất nhiều người. Nó được cho là giúp thư giãn, hỗ trợ giấc ngủ và làm dịu một số vấn đề tiêu hóa nhẹ.
Mình thì không quan tâm lắm đến các lợi ích khoa học đó. Nhưng lúc nào mùa hè đến, mình cũng hái camomille đem về nhà chưng. Những chiếc hoa bé xinh như những chiếc cúc áo ấy, thế mà đã trường tồn bền bỉ từ thời cổ đại đến tận ngày nay.










