Trong số các thành viên hoàng gia Anh, tôi luôn thấy công chúa Anne là một nhân vật hơi lạc quẻ.

Bà không có vẻ gì của một công chúa trong truyện cổ tích. Người ta nhớ đến bà vì những cuộc thi cưỡi ngựa, những lần xuất hiện với gương mặt gần như không thay đổi biểu cảm. Bà trông nghiêm ngắn như một “bà cô” ngay cả khi còn trẻ, và dường như không dành nhiều thời gian để bận tâm đến việc người khác nghĩ gì.

Giống hồng mang tên bà, Princess Anne, của David Austin cũng có gì đó tương tự. Thoạt nhìn, đây không phải là một bông hồng khiến người ta liên tưởng đến sự dịu dàng. Màu hồng của nó đậm và dứt khoát, đậm không có chút ngập ngừng nào. Giữa vườn, nó luôn hiện diện rất rõ ràng, như thể chẳng cần đến sự đồng ý của bất kỳ ai.

Nhiều giống hồng của David Austin thường mang một vẻ đẹp mong manh. Princess Anne lại không như thế. Nó khỏe mạnh, nở liên tục, cành lá gọn gàng và luôn tạo cảm giác đáng tin cậy. Nếu các giống hồng là nhân vật trong tiểu thuyết, Princess Anne sẽ không phải nàng thơ, cũng chẳng phải nữ chính bi kịch. Nó là một “nữ cường nhân”, người vẫn có mặt ở đó khi mọi người khác đã mệt mỏi bỏ cuộc.

Tôi rất thích mùi hương của Princess Anne. David Austin mô tả nó có hương trà cổ điển. Nhưng đây không phải là một mùi hương cầu kỳ. Nó làm tôi nghĩ đến những buổi sáng nắng đẹp, những đôi ủng đi vườn còn dính đất, những con đường đồng quê và tiếng vó ngựa xa xa.

Có lẽ đó chỉ là tưởng tượng.

Nhưng tôi thấy việc David Austin đặt tên giống hồng này theo công chúa Anne thật hợp lý. Vì giữa rất nhiều bông hồng mang vẻ lãng mạn, Princess Anne là một bông hồng mạnh mẽ. Cũng như công chúa Anne dường như luôn hài lòng với việc đơn giản là chính mình, hơn là cố gắng để được yêu mến như nhiều thành viên hoàng gia khác.

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading