Tôi có một giấc mơ. Đó là một lần được đặt chân đến Neuschwanstein, nguồn cảm hứng cho tòa lâu đài Disney nổi tiếng xuất hiện trong ký ức tuổi thơ của biết bao người. Mái tháp nhọn màu trắng, những bức tường dựng trên sườn núi, phía xa là hồ nước xanh và dãy Alps mờ trong sương.
Có thể vì tôi là người hơi mơ mộng. Nhưng thực ra, điều khiến tôi thích Neuschwanstein không chỉ là vẻ đẹp của nó, mà là câu chuyện của người đã xây nên nó.
Chủ nhân của lâu đài là vua Ludwig II của Bavaria, người mà báo chí thời đó gọi là “vị vua cổ tích”. Trong khi châu Âu đang xây đường sắt, nhà máy và bước vào thời kỳ công nghiệp hóa, Ludwig lại say mê những truyền thuyết Trung cổ, những vở nhạc kịch của Wagner và một thế giới lãng mạn dường như đã biến mất từ lâu.
Ông không muốn xây một cung điện để cai trị đất nước. Ông muốn xây một giấc mơ.
Năm 1869, công trình bắt đầu được xây dựng trên một mỏm núi đá nhìn xuống thung lũng Hohenschwangau. Ban đầu dự toán đã rất lớn, nhưng rồi Ludwig liên tục thay đổi thiết kế, bổ sung các chi tiết cầu kỳ và mở rộng quy mô. Chi phí tăng vọt theo từng năm. Nhà vua vay nợ cá nhân, thế chấp nguồn thu riêng và tiếp tục đổ tiền vào công trình bất chấp những lời phản đối từ triều đình.
Đối với các bộ trưởng của ông, đó là sự điên rồ. Đối với Ludwig, có lẽ đó là điều duy nhất khiến ông thực sự hạnh phúc.
Năm 1884, Ludwig cuối cùng cũng được chuyển vào sống trong lâu đài mà ông đã ấp ủ gần hai mươi năm. Nhưng Neuschwanstein khi ấy vẫn còn dang dở. Trong hai năm cuối đời, nhà vua chỉ ở đó chưa đầy nửa năm.
Đó là tất cả thời gian ông có được với giấc mơ mà ông đã dành gần hai mươi năm để tạo dựng. Tháng 6 năm 1886, ông bị tuyên bố mất khả năng trị vì và bị đưa khỏi lâu đài. Chỉ hai ngày sau, Ludwig II được phát hiện đã chết trong hồ Starnberg cùng vị bác sĩ đi cùng. Cho đến tận hôm nay, nguyên nhân cái chết ấy vẫn còn là một bí ẩn.
Sau khi nhà vua qua đời, công trình tiếp tục được hoàn thiện một phần rồi mở cửa cho công chúng. Chính tòa lâu đài từng bị chỉ trích là quá tốn kém ấy lại trở thành một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của nước Đức và là nguồn cảm hứng cho tòa lâu đài Disney mà hàng triệu người trên thế giới biết đến.
Tôi luôn thấy có điều gì đó rất buồn trong câu chuyện này. Một người đàn ông dành gần cả đời để xây nên một nơi không thuộc về thế giới thực, rồi rời đi trước khi kịp thực sự sống trong nó.
Nhưng cũng có điều gì đó rất đẹp.
Bởi hơn một thế kỷ sau, những đứa trẻ ở khắp nơi trên thế giới vẫn nhìn thấy hình bóng của Neuschwanstein trong các bộ phim Disney. Và hàng triệu người vẫn đứng trên cây cầu Marienbrücke, lặng người nhìn tòa lâu đài trắng hiện ra giữa núi rừng Bavaria như thể nó vừa bước ra từ một trang truyện cổ tích.
Tôi đã từng suýt đến gần với giấc mơ của mình. Những lần có dịp đi công tác ở Berlin, tôi đều dự định sẽ làm một chuyến “hành hương” đến nơi này. Nhưng vì lịch trình bận rộn, khoảng cách địa lý cũng không thuận tiện, nên dự định ấy vẫn luôn phải gác lại.
Cho tới bây giờ, khi đầu đã hai thứ tóc, thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về ước mơ dang dở ấy, tưởng tượng khoảnh khắc mình đứng trên cầu Marienbrücke, nhìn tòa lâu đài hiện ra giữa rừng thông, hồ nước và những đỉnh núi xa xa.
Có lẽ Ludwig II đã không chỉ xây một cung điện cho mình. Ông đã vô tình xây nên một giấc mơ cho nhiều người, trong đó có tôi.










