Hồi nhỏ, mỗi lần tới mùa mưa là đom đóm lại bay đầy ngoài vườn. Bây giờ nghĩ lại cũng không hiểu sao ngày xưa đom đóm nhiều dữ vậy. Chỉ cần chập choạng tối là đã thấy những chấm sáng xanh xanh lập loè ngoài bụi chuối, hàng tre hay bờ ao sau nhà.

Hồi đó quê tôi chưa có điện, đêm xuống là tối đen như mực. Chính vì tối như vậy nên ánh sáng của đom đóm mới đẹp đến thế. Từ xa nhìn lại cứ như có ai lén treo những ngôi sao nhỏ xíu lơ lửng giữa vườn cây.

Trẻ con tụi tôi mê nhất là đi bắt đom đóm bỏ vô chai.

Chỉ cần một cái chai thuỷ tinh nhỏ là đủ. Đám con nít cầm chai chạy lòng vòng ngoài sân, thấy con nào chớp sáng là chụp lia chụp lịa. Có đứa bắt bằng tay, có đứa lấy cái nón úp xuống. Đom đóm bay chậm chậm nên bắt cũng không khó lắm.

Bắt được vài con bỏ vô chai là cả cái chai bắt đầu nhấp nháy sáng. Nhiều khi ham quá bắt đầy nguyên hũ, nhìn giống như cây đèn lồng tí hon. Tụi tôi còn đem treo đầu giường rồi nằm ngắm tới lúc ngủ quên.

Có những đêm mất, tôi còn ngồi ngoài hiên nhìn đom đóm bay lập loè trong vườn. Gió thổi qua hàng cau nghe xào xạc, xa xa là tiếng bù tọt kêu, còn trước mắt thì mấy chấm sáng nhỏ cứ lúc tỏ lúc mờ giữa bóng tối. Cảnh tượng đó thật đẹp nhưng cũng hơi sờ sợ vì tôi vốn là chúa sợ ma.

Bây giờ lâu lắm rồi tôi không còn thấy đom đóm nữa. Có những thứ ngày xưa từng nhiều tới mức chẳng ai để ý, vậy mà một ngày tự dưng biến mất lúc nào không hay.

Hồi nhỏ, mỗi lần tới mùa mưa là đom đóm lại bay đầy ngoài vườn. Bây giờ nghĩ lại cũng không hiểu sao ngày xưa đom đóm nhiều dữ vậy. Chỉ cần chập choạng tối là đã thấy những chấm sáng xanh xanh lập loè ngoài bụi chuối, hàng tre hay bờ ao sau nhà.

Hồi đó quê tôi chưa có điện, đêm xuống là tối đen như mực. Chính vì tối như vậy nên ánh sáng của đom đóm mới đẹp đến thế. Từ xa nhìn lại cứ như có ai lén treo những ngôi sao nhỏ xíu lơ lửng giữa vườn cây.

Trẻ con tụi tôi mê nhất là đi bắt đom đóm bỏ vô chai.

Chỉ cần một cái chai thuỷ tinh nhỏ là đủ. Đám con nít cầm chai chạy lòng vòng ngoài sân, thấy con nào chớp sáng là chụp lia chụp lịa. Có đứa bắt bằng tay, có đứa lấy cái nón úp xuống. Đom đóm bay chậm chậm nên bắt cũng không khó lắm.

Bắt được vài con bỏ vô chai là cả cái chai bắt đầu nhấp nháy sáng. Nhiều khi ham quá bắt đầy nguyên hũ, nhìn giống như cây đèn lồng tí hon. Tụi tôi còn đem treo đầu giường rồi nằm ngắm tới lúc ngủ quên.

Có những đêm, tôi còn ngồi ngoài hiên nhìn đom đóm bay lập loè trong vườn. Gió thổi qua hàng cau nghe xào xạc, xa xa là tiếng bù tọt kêu, còn trước mắt thì mấy chấm sáng nhỏ cứ lúc tỏ lúc mờ giữa bóng tối. Cảnh tượng đó thật đẹp nhưng cũng hơi sờ sợ vì tôi vốn là chúa sợ ma.

Bây giờ lâu lắm rồi tôi không còn thấy đom đóm nữa. Có những thứ ngày xưa từng nhiều tới mức chẳng ai để ý, vậy mà một ngày tự dưng biến mất lúc nào không hay.

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading