Nhớ hồi tôi còn bé, lúc đó chim chóc vẫn còn nhiều lắm. Cứ gần tới Tết là chim én bay từng đàn, chao liệng rợp trời. Thỉnh thoảng đàn chim lại sà xuống những luống cày mới lật mặt để kiếm mồi. Lâu lâu tôi lại được ông nội cho đi bẫy chim én cùng.

Cái bẫy chỉ là một tấm lưới hơi dài dài, kiểu như lưới bóng bàn, cột hai đầu vào hai cái que rồi đem cắm trên những luống cày. Sau đó cột dây vào que, hai ông cháu mỗi người cầm một sợi, ngồi cách xa cái lưới chừng vài mét. Thấy đàn chim én sà xuống kiếm ăn thì ông nội khoát tay ra hiệu, hai ông cháu cùng giật dây cho sập que xuống để tấm lưới ụp lên đàn chim. Thế là chim sa lưới.

Những con chim én bị mắc kẹt trong lưới vỗ cánh loạn xạ. Có cả những con từ bên ngoài lao vào như muốn cứu đồng đội rồi cũng mắc luôn vào lưới. Nghĩ lại thì chim én đúng là một loài rất có tình đồng loại.

Tuy cái bẫy đơn giản vậy thôi, nhưng chỉ một lúc là hai ông cháu cũng có được một xâu chim mang về làm rô ti. Nói nào ngay, chim én rô ti cũng chẳng ngon như thịt gà, nhưng ở cái thời đói kém ngày xưa thì bữa ăn có chút thịt là quý lắm rồi.

Sau này lớn lên, đi học rồi đi xa, ông nội cũng không còn rủ tôi đi bẫy chim én nữa. Những đàn chim én mùa xuân dần thưa thớt đi mà tôi cũng chẳng mấy khi để ý.

Sáng nay, một con chim lao vào cửa sổ nhà tôi, rồi ngã sóng soài trên nền gạch. Thấy con chim, tự dưng tôi lại nhớ tới bầy chim én ngày xưa. Nhớ những buổi sớm giáp Tết trời hơi se lạnh, nắng vàng hanh hao, những luống cày mới lật bốc lên cái mùi ngai ngái của ruộng đồng mà chắc chỉ mấy đứa con nhà nông mới thấy quen thuộc. Nhớ cả cái dáng cao gầy của ông lom khom ngoài ruộng, hoặc vác bao lúa nặng trên vai mà đi phăm phăm tỉnh rụi.

Đối với tôi, hình ảnh còn lại của ông nội vẫn luôn là hình ảnh của những ngày rất xa đó, những ngày ông còn tinh anh, hoạt bát.

Thời gian trôi nhanh thật, như bóng câu vụt qua cửa sổ. Giờ thì ông đã đi rất xa theo nghĩa bóng, còn tôi cũng đi rất xa theo nghĩa đen. Bầy chim én mùa xuân chắc cũng chẳng còn trở về nữa.

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading