Hồi nhỏ, cứ tới mùa mưa là ông nội hay đi giăng câu ngoài ruộng. Thường là giăng câu cá rô.
Tôi hay đòi đi theo, dù thật ra cũng chẳng giúp được gì nhiều ngoài việc cầm cái đèn con cóc cho ông móc mồi. Mùa mưa ngoài đồng tối mịt. Ruộng lúa ngập nước lấp loáng dưới ánh đèn. Xa xa lâu lâu mới thấy le lói ánh đèn của mấy người đi soi ếch hay giăng câu giống mình.
Ông nội đội cái nón lá cũ, xách theo lon đựng mồi với một bó cần câu. Mồi thường là trùn đất do ông đào sẵn. Tôi thì cầm cây đèn con cóc đi lẽo đẽo phía sau. Đèn con cóc hồi đó ánh sáng yếu xìu, chỉ đủ soi một khoảng nhỏ trước mặt. Nhưng đối với tôi hồi đó như vậy đã đủ thấy mình đang đi phiêu lưu lắm rồi.
Ông nội đi rất quen đường.
Tới từng chỗ là ông cắm cần xuống bờ ruộng rồi ngồi móc mồi từng lưỡi câu. Tôi đứng kế bên cầm đèn rọi cho ông làm. Mùi bùn non, mùi lúa, mùi nước ruộng mùa mưa ngai ngái quyện vô nhau tới giờ vẫn còn nhớ.
Giăng xong thì để đó thôi. Có bữa ông khuya mới đi thu. Có bữa để tới sáng sớm hôm sau mới ra thăm câu.
Tôi thì ít khi được đi thu cần câu về vì người lớn sợ khuya quá hay sáng sớm lạnh. Sáng ra, nhiều bữa thấy ông mang cá về là biết đêm qua trúng mánh.
Cá rô mùa mưa béo và khỏe. Có con còn quẫy đành đạch trong thùng. Mẹ đem kho tộ hay chiên giòn là hết sẩy.
Điều tôi nhớ nhất là cái cảm giác đi theo ông nội giữa đồng đêm mùa mưa. Một bên là ruộng nước đen thẫm, một bên là ánh đèn con cóc vàng vọt rung rung theo bước chân. Chung quanh chỉ toàn tiếng ếch nhái với tiếng côn trùng kêu vang trời.
Cô bé ngày nào giờ đã đầu hai thứ tóc. Nhưng những đêm đi giăng câu cùng với ông nội những ngày xưa lắc đó vẫn vẹn nguyên trong ký ức. Việc được cầm cây đèn đi theo ông ra ruộng ban đêm đối với tôi hồi đó là cuộc phiêu lưu lớn lắm rồi.










