Thỉnh thoảng, tôi hay nhớ về những cơn mưa tuổi thơ. Nó không giống với bất cứ cơn mưa nào khác trong đời mà tôi từng trải qua. Không giống với những cơn mưa sầm sập ở Sài Gòn, những cơn mưa rả rích của Huế hay những cơn mưa phùn lất phất của Hà Nội. Bởi cơn mưa quê tôi được phụ họa thêm bởi một giàn đồng ca mang tên “bù tọt”.
Con bù tọt đại khái giống con ếch, nhưng nhỏ hơn. Hồi đó sau nhà vẫn còn hàng tre, hai bên là hai cái ao. Cứ sau mỗi trận mưa là tiếng ếch, tiếng bù tọt kêu vang trời, nhất là những đêm mưa khuya. Đêm càng tĩnh thì cái giàn giao hưởng à uôm đó càng lảnh lót. Có nhiều hôm nằm ngủ mà tiếng giàn đồng ca cứ vang rân ngoài vườn.
Quanh nhà tôi hồi đó ít thấy ếch, chủ yếu toàn là bù tọt. Những đêm mưa, ông nội thường cầm đèn pin đi soi bù tọt. Chỉ cần một cây đèn pin với cái rọ là đủ. Soi bù tọt không khó, vì cứ bị rọi trúng đèn là con nào con nấy đứng trân ra giương mắt nhìn, chỉ việc chụp bỏ vô rọ.
Bù tọt nhỏ xíu, thịt không nhiều như ếch, chủ yếu là xương, nhưng được cái xương nhỏ và mềm. Bù tọt thường được đem nấu cháo, hoặc nấu canh khoai môn bỏ thêm vài lá gừng tươi. Nhưng ngon nhất vẫn là bù tọt kho sả ớt. Một nồi bù tọt kho cay cay ăn với tô canh chua cá thơm nức thì rất hao cơm.
Rồi tôi lên thành phố. Tiếng bù tọt kêu cũng xa dần. Dần dà, tôi gần như quên mất sự hiện diện của con vật có cái tên ngộ nghĩnh đó. Hàng tre sau hè ngày xưa cũng không còn nữa. Không biết bây giờ, những đêm mưa quê, bù tọt có còn kêu không?










