Hồi nhỏ, có một âm thanh mà hễ vừa nghe từ xa là cả đám trẻ con trong xóm đã bắt đầu nhốn nháo. Đó là tiếng chuông của xe cà rem. Nhiều khi đang ngủ trưa nghe tiếng chuông xe cà rem đi ngang là bật dậy như có phép thuật.

Xe cà rem hồi đó thường là chiếc xe đạp cũ. Phía sau cột cái thùng gỗ hay thùng thiếc lớn để giữ đá. Trong thùng là những ống nhôm đựng cà rem, nằm chen chúc trong đá lạnh.

Cà rem hồi đó đơn giản lắm. Có cây màu hồng vị dâu, cây màu xanh lá mà chẳng biết vị gì, cây màu trắng béo béo mùi nước cốt dừa. Có loại đựng trong bịch nilon nhỏ, nhưng tụi tôi mê nhất vẫn là cà rem ống.

Cái ống cà rem làm bằng ống nhôm nhỏ. Người bán lấy kem ra khỏi ống, cắt từng khúc dài ngắn tùy theo giá tiền, rồi cắm que tre vào để cầm. Mấy ngày trời nóng mà được cây cà rem lạnh ngắt là sung sướng như trúng số.

Nhưng đâu phải lúc nào cũng có tiền mua.

Hồi đó mỗi lần nghe tiếng xe cà rem là cả đám con nít chạy ùa ra đầu ngõ trước. Đứa nào có tiền thì hí hửng mua rồi đứng ăn chậm chậm cho đỡ hết. Đứa không có tiền thì đứng nhìn. Có khi thèm quá phải nuốt nước miếng cái ực.

Có những lần lần lục tung túi áo túi quần, gom được vài đồng tiền lẻ đủ mua đúng một cây. Thế là vừa mừng vừa hồi hộp chạy theo xe cà rem như sợ người ta bán hết mất phần mình.

Rồi khi đang ăn dở mà thấy đứa kia có màu nhìn ngon hơn là đổi qua cắn một miếng. Thành ra vừa ăn cà rem, vừa rượt nhau chí chóe.

Bây giờ kem ngon thì thiếu gì. Từ gelato Ý tới kem Nhật, đủ thứ vị. Nhưng mỗi lần về quê, tôi vẫn tìm mua đúng que cà rem ống của ngày xưa. Ăn không phải là vì ngon, mà ăn vì nhớ.

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading