Hồi xưa nhà tôi có mấy cái mùng màu xanh lá nhạt, kêu là mùng tuyn. Không hiểu sao hồi đó hầu như nhà quê nào cũng xài loại mùng màu đó.

Mùng hồi đó không mềm mịn như bây giờ. Vải hơi cứng và nhám nhám. Chỗ nào bị rách thì mẹ lại ngồi vá. Có cái vá bằng miếng vải khác màu nhìn thấy rõ mồn một.

Nhiệm vụ của tôi mỗi tối là đi mắc mùng. Muỗi quê hồi đó nhiều khủng khiếp. Thành ra cái mùng giống như một cái thành trì bảo vệ. Tôi lại còn sợ ma nữa, nên hễ chui vô mùng là thấy yên tâm hơn hẳn.

Tới giờ, tôi vẫn nhớ hình ảnh mẹ ngồi ngoài quạt cho đàn con ngủ. Những đêm trời nóng, cả đám nằm chen chúc trong mùng, mẹ chui vào từng mùng, ngồi quạt rất lâu, cho đến khi từng đứa chìm vào giấc ngủ. Tiếng quạt đều đều, mát mát nên nhanh ngủ lắm.

Nửa đêm, nhiều lúc đang ngủ lơ mơ lại cảm giác có ai kéo kéo cái mùng xuống. Hé mắt ra thì thấy mẹ đang đi quanh giường ém lại mùng cho kỹ, vì sợ muỗi chui vô cắn con. Hồi đó trẻ con ngủ kiểu gì cũng có. Đứa gác chân lên người đứa kia, đứa đạp bung cả mùng ra, có đứa ngủ say quá lăn cái bịch khỏi giường rớt xuống đất rồi lồm cồm bò vô mùng ngủ tiếp như không có chuyện gì.

Mẹ cứ vậy, lâu lâu lại thức dậy đi ém mùng lại từng chút một. Nửa đêm tỉnh giấc, nhiều khi vẫn còn thấy mẹ đang lom khom đi quanh giường, kéo lại từng góc mùng bị tụi nhỏ đạp bung ra. Ngoài sân tối om, chỉ có tiếng côn trùng với tiếng quạt mo cau phe phẩy đều đều trong đêm.

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading