Nghe tên Koko Loko giống một ly cocktail, một quán cà phê mở nhạc jazz hay một bản nhạc Latin cũ hơn là tên của một giống hoa hồng. Nó là một giống hồng được lai tạo ở Mỹ, của Christian Bédard thuộc Weeks Roses.
Điều khiến người ta nhớ đến Koko Loko ngay lập tức là màu sắc của nó. Một màu gần như không thể gọi tên chính xác. Nó không hẳn nâu, không hẳn tím, cũng không hẳn hồng. Có lúc màu hoa giống cà phê sữa pha thật nhiều sữa, kiểu “bạc sỉu” của cà phê Sài Gòn. Những ngày trời lạnh, cả bông hoa phủ một lớp tím khói rất lạ. Còn dưới nắng chiều, cánh hoa ánh lên màu đồng cũ như những món trang sức vintage bị bỏ quên trong ngăn kéo.
Trong khu vườn đầy những màu hồng, đỏ và vàng quen thuộc, Koko Loko luôn trông như thuộc về một thế giới khác. Nó không có vẻ tươi tắn của những giống hồng mùa xuân, cũng không mang kiểu sang trọng cổ điển của hoa hồng Anh quốc. Koko Loko có cái gì đó hơi mệt mỏi, hơi bất cần và rất điện ảnh. Giống như một nhân vật bước ra từ phim của Wong Kar-wai, đẹp theo kiểu thiếu ngủ và sống bằng cà phê.
Form hoa của Koko Loko cũng rất hợp với màu sắc của nó. Cánh hơi xoăn, mở chậm và không quá hoàn hảo. Có những lúc bông hoa trông hơi nhàu, như thể vừa bước ra khỏi một buổi tiệc đêm muộn. Nhưng chính sự không hoàn mỹ ấy lại làm Koko Loko trở nên đẹp hơn. Một vẻ đẹp ngẫu hứng, phóng túng và có chút bất cần.
Mùi thơm của Koko Loko khá nhẹ. So với những “lò sản xuất nước hoa” khác trong vườn, Koko Loko không phải giống hồng có hương thơm nổi bật nhất. Mùi của nó hơi giống mùi trà và cacao. Một mùi hương ấm, trầm, rất hợp với màu sắc vintage của bông hoa.
Nhìn Koko Loko, tôi luôn nghĩ đến những tấm ảnh film cũ ám màu sepia, những quán cà phê có tiếng nhạc jazz lẫn trong khói thuốc, hay màu son nude của thập niên 90. Một vẻ đẹp không phải ai cũng thích ngay lập tức. Thậm chí, lần đầu nhìn thấy, nhiều người còn thấy nó “lạ” hơn là đẹp. Nhưng càng nhìn lâu lại càng bị cuốn vào thứ màu sắc mơ hồ và khó gọi tên ấy. Giống như một bài nhạc jazz cũ hay một ly cà phê đắng, phải chậm lại một chút mới cảm nhận được hết cái hay của nó.
Koko Loko khiến tôi nhớ những buổi ngồi trong quán cà phê gỗ cũ ở góc Mạc Đĩnh Chi và Trần Cao Vân, nhâm nhi ly cà phê sữa đá và nhìn ánh nắng đổi màu trên mặt bàn gỗ. Buổi chiều trôi qua rất chậm, như thể chẳng liên quan gì đến một Sài Gòn hối hả ngoài kia.










