Một cái chấm đỏ nhỏ xíu, lưng bóng như sơn móng tay, chậm rãi bò qua từng chiếc lá. Không ai thuê nó cả, cũng không ai trả lương. Nhưng ngày nào nó cũng cần mẫn đi tuần trong vườn từ sớm.

Con bọ rùa có vẻ ngoài quá đáng yêu để người ta quên mất rằng nó là một sát thủ chuyên nghiệp. Nó đi tới đâu, rệp biến mất tới đó. Không thuốc xịt. Không hóa chất. Chỉ một sinh vật bé xíu, lặng lẽ làm đúng việc của mình.

Tôi luôn thấy thú vị với cách thiên nhiên tự giải quyết vấn đề. Rệp xuất hiện, rồi đâu đó sẽ có bọ rùa. Sâu nhiều quá thì chim kéo tới. Nếu quan sát kỹ cách thức khu vườn tự vận hành lấy, mới thấy rằng con người thực ra không kiểm soát mọi thứ như họ tưởng.

Cái lá xanh đậm nhăn nổi gân như một tấm chăn nhung, còn con bọ rùa đỏ nằm giữa trông như chiếc cúc áo nhỏ bị bỏ quên. Nó nhỏ đến mức nếu không cúi xuống nhìn kỹ, có lẽ tôi đã chẳng bao giờ biết rằng cả một bụi hồng đang được bảo vệ bởi một sinh vật bé bằng hạt đậu như thế.

Discover more from Simple Little Things

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading