Ở Việt Nam, bún là thứ mình chưa bao giờ nghĩ tới chuyện phải tự làm. Chỉ cần chạy ù ra chợ là có. Bún tươi, còn ấm nhẹ, đựng trong bịch nylon mỏng treo lủng lẳng trên xe.
Hồi xưa, ở gần nhà lại còn có một lò làm bún. Nhà muốn ăn bún là chạy sang lò, ngồi chờ người ta nhào bột, ép bột, luộc bún rồi vớt ra gói lá chuối cho mình mang về.
Bây giờ, những thứ tưởng chừng rất bình thường ấy, muốn có cũng không dễ tìm. Và thế là, mình bước vào con đường… tự làm bún.
Thật ra, làm bún cũng không khó. Chỉ cần có một cái Philips Pasta Maker là được.
Công thức thì gồm có: bột gạo, bột năng, tinh bột khoai tây, một chút dầu ăn, một chút muối và nước sôi.
Tỷ lệ nước sôi mới chính là thứ “thử thách nhân sinh” nhất. Vì thiếu một chút thì bột sẽ bị khô, sợi bún sẽ bị gãy vụn, còn thừa một chút thì bột sẽ bị nhão và khi ép sợi bún sẽ bị dính bết vào nhau. Cho nên tỷ lệ nước sôi “vừa đủ” chính là bí quyết của thành công. Nhưng như thế nào là “vừa đủ” thì chỉ có trời mới biết, hoặc làm quen tay mới biết, chứ mỗi loại bột có độ thấm hút nước khác nhau tùy vào bột cũ hay bột mới.
Tự làm bún xong mới thấy bún quan trọng thế nào trong đời sống người Việt. Bún riêu ăn với bún. Bún thịt nướng ăn với bún. Bún chả tất nhiên phải có bún. Bún bò cũng là bún. Bún đậu lại càng phải có bún… Kể tên các loại món ăn có bún thì biết bao giờ mới hết.










