Để chuẩn bị cho mùa thu hoạch và cấp đông sắp tới, tôi phải giải phóng bớt một số thứ trong tủ đông. Vậy là mớ củ hành trắng (oignon blanc) phải ra đi đầu tiên vì chiếm quá nhiều chỗ.
Sau khi tính tới tính lui, tôi quyết định ngâm chua và làm mứt. Hành ngâm chua kiểu pickles thì vốn quá quen thuộc rồi, nhưng còn hành làm mứt thì tôi mới nghe lần đầu.
Hành vốn thuộc về thế giới của món ăn mặn. Phi thơm để nấu canh, xào với thịt, hay cho vào nước dùng. Chẳng ai nghĩ đến việc làm mứt cả.
Thế mà tôi lại tìm ra một món gọi là confit d’oignons – thường được dịch đơn giản là mứt hành – được nấu từ hành, một chút bơ, đường và giấm. Người Pháp thường ăn cùng phô mai, pâté, thịt nguội hoặc đơn giản là phết lên một lát bánh mì nướng.
Ban đầu tôi cũng không cảm thấy thuyết phục lắm, nhưng vì hành quá nhiều, một số do cấp đông rồi rã đông bắt đầu nhũn ra, cho nên làm mứt nghe chừng là một phương án hợp lý.
Nhưng sau khi làm xong một nồi mứt hành, mùi thơm của nó ấn tượng đến nỗi tôi nghĩ cần phải ghi lại.
Ngay từ khi hành bắt đầu mềm trong nồi, căn bếp đã đổi không khí. Mùi hăng quen thuộc biến mất dần, nhường chỗ cho một thứ hương thơm ngọt ngào và ấm áp. Đến lúc đường caramel hóa và giấm balsamique được thêm vào, cả gian bếp thơm như đang làm bánh.
Điều thú vị là món này không hề có mùi vị hành rõ rệt như tôi tưởng. Sau hàng giờ nấu chậm, hành gần như tan ra, ngọt, đậm và mềm như nhung. Có lẽ vì hành vốn chứa rất nhiều đường tự nhiên. Bình thường ta chỉ biết đến nó trong hình hài hăng, cay và giòn. Nhưng khi được nấu thật chậm, phần ngọt ấy mới lộ diện.
Mùi của confit d’oignons cũng không giống bất kỳ món hành nào tôi từng biết. Nó không phải mùi hành phi, hành xào hay hành trong nước dùng. Nó gợi nhớ lớp vỏ brioche vừa ra lò, chút caramel màu hổ phách, và một thứ hương ấm áp rất khó gọi tên. Nếu bước vào bếp đúng lúc ấy, có lẽ nhiều người sẽ đoán tôi đang làm bánh hoặc nấu mứt, chứ không nghĩ trong nồi chỉ có hành.
Nồi mứt hành làm tôi có cảm giác như gặp lại một người quen đã nhiều năm, rồi một ngày tình cờ phát hiện ra họ có một tính cách hoàn toàn khác mà trước giờ mình chưa từng biết.MỨT HÀNH
Để chuẩn bị cho mùa thu hoạch và cấp đông sắp tới, tôi phải giải phóng bớt một số thứ trong tủ đông. Vậy là mớ củ hành trắng (oignon blanc) phải ra đi đầu tiên vì chiếm quá nhiều chỗ.
Sau khi tính tới tính lui, tôi quyết định ngâm chua và làm mứt. Hành ngâm chua kiểu pickles thì vốn quá quen thuộc rồi, nhưng còn hành làm mứt thì tôi mới nghe lần đầu.
Hành vốn thuộc về thế giới của món ăn mặn. Phi thơm để nấu canh, xào với thịt, hay cho vào nước dùng. Chẳng ai nghĩ đến việc làm mứt cả.
Thế mà tôi lại tìm ra một món gọi là confit d’oignons – thường được dịch đơn giản là mứt hành – được nấu từ hành, một chút bơ, đường và giấm. Người Pháp thường ăn cùng phô mai, pâté, thịt nguội hoặc đơn giản là phết lên một lát bánh mì nướng.
Ban đầu tôi cũng không cảm thấy thuyết phục lắm, nhưng vì hành quá nhiều, một số do cấp đông rồi rã đông bắt đầu nhũn ra, cho nên làm mứt nghe chừng là một phương án hợp lý.
Nhưng sau khi làm xong một nồi mứt hành, mùi thơm của nó ấn tượng đến nỗi tôi nghĩ cần phải ghi lại.
Ngay từ khi hành bắt đầu mềm trong nồi, căn bếp đã đổi không khí. Mùi hăng quen thuộc biến mất dần, nhường chỗ cho một thứ hương thơm ngọt ngào và ấm áp. Đến lúc đường caramel hóa và giấm balsamique được thêm vào, cả gian bếp thơm như đang làm bánh.
Điều thú vị là món này không hề có mùi vị hành rõ rệt như tôi tưởng. Sau hàng giờ nấu chậm, hành gần như tan ra, ngọt, đậm và mềm như nhung. Có lẽ vì hành vốn chứa rất nhiều đường tự nhiên. Bình thường ta chỉ biết hành có nghĩa là hăng, cay và giòn. Nhưng khi được nấu thật chậm, phần ngọt ấy mới lộ diện.
Mùi của confit d’oignons không phải mùi hành phi, hành xào hay hành trong nước dùng. Nó gợi nhớ lớp vỏ brioche vừa ra lò, chút caramel màu hổ phách, và một thứ hương ấm áp rất khó gọi tên.
Nồi mứt hành làm tôi có cảm giác như gặp lại một người quen đã nhiều năm, rồi một ngày tình cờ phát hiện ra họ có một tính cách hoàn toàn khác mà trước giờ mình chưa từng biết.
Thì ra củ hành cũng có một phiên bản dịu dàng đến thế.Nồi mứt hành làm tôi có cảm giác như gặp lại một người quen đã nhiều năm, rồi một ngày tình cờ phát hiện ra họ có một tính cách hoàn toàn khác mà trước giờ mình chưa từng biết.
Thì ra củ hành cũng có một phiên bản dịu dàng đến thế.










